Tiếng Việt

Tản văn "Bánh chẻo"

2014-03-17 17:06:14 CRI

Tản văn "Bánh chẻo"    (Tác giả Lương Thực Thu)

Đôi nét về tác giả:


Ông Lương Thực Thu sinh năm 1903 tại huyện Giang Hàng, tỉnh Chiết Giang, ông mất năm 1987 tại Đài Loan Trung Quốc, hưởng thọ 84 tuổi, ông là nhà tản văn, học giả, nhà bình luận văn học, dịch giả nổi tiếng, ông là người có thẩm quyền đầu tiên trong lĩnh vực nghiên cứu về đại văn hào Anh Shakespeare. Bài tản văn "Bánh chẻo" đã mô tả khung cảnh sinh hoạt của người dân thường Bắc Bình tức Bắc Kinh ngày nay cách đây đã bảy tám chục năm một cách sinh động, khiến người đọc cảm thấy tựa như đó sự từng trải của chính mình vậy.

"Không gì ngon bằng món bánh chẻo, không gì khoái bằng ngả mình nằm ngủ", đây là một tục ngữ ở vùng thôn quê miền Bắc Trung Quốc. Người sống trong thành Bắc Bình (Bắc Kinh ngày nay)không nói câu tục ngữ này, bởi vì, trước kia người Bắc Bình không nói bánh chẻo, mà đều nói là "luộc pô pô", đây có lẽ là phát âm theo tiếng Mãn châu. Đến năm 14 tuổi tôi mới biết "luộc pô pô" có nghĩa là luộc bánh chẻo.

Người miền Bắc Trung Quốc, bất kể giàu hay nghèo, cũng đều coi món bánh chẻo là món ăn ngon. Những gia đình giàu sang phú quý người đông tiền nhiều, ăn bữa bánh chẻo không cho là việc gì to tát. Những gia đình khá giả mà muốn ăn bữa bánh chẻo thường phải huy động các thành viên già trẻ trong gia đình, nhào bột, cán vỏ, băm nhân, gói lại, rồi luộc, ai nấy đều bận rộn, thế nhưng vì thế mà cảm thấy thích thú. Ngày cuối năm ăn bữa bánh chẻo là việc "Thiên kinh nghĩa địa", có người ăn khỏe, có thể từ mùng một đến Rằm tháng Giêng bữa nào cũng ăn bánh chẻo mà vẫn ngon miệng không chán. Tất nhiên rồi, cũng có người mới chỉ ăn liền có hai bữa là đành xin chịu. Đối với người dưới thôn quê mà nói, không dễ gì mà có được bữa bánh chẻo, có lẽ phải đến ngày nàng dâu về nhà mẹ mới có thể được ăn món bánh chẻo.

Chủng loại của bánh chẻo khác nhau, tôi đã ăn qua loại bánh chẻo kém nhất. Vào một năm đêm giao thừa trong thời kỳ kháng chiến tôi đang sống ở thành phố Bảo Kê, tỉnh Thiểm Tây, hầu như các nhà hàng đều đóng cửa nghỉ bán, tôi lang thang trên phố, từ xa trông thấy một túp lều dựng bên tuyến đường sắt, ánh đèn le lói, hơi khói bốc ra ngoài, thế là tôi liền dảo bước đến đó, thì ra đây là một quán bánh chẻo. Tôi gọi mua 20 chiếc bánh chẻo nhân rau hẹ, chủ nhà hàng còn bốc cho tôi một nắm tỏi đã bóc vỏ, lại thêm một bát canh nóng. Tôi ăn đến toát mồ hôi mồ kê, rất chi là thoải mái.

Thời sự:
Tin tức mới nhất Trung Quốc ASEAN Quốc tế
Nghe:
Thế giới âm nhạc Hộp thư Ngọc Ánh Chung quanh chúng ta Trung Quốc ngày nay Lăng kính cuộc sống Văn nghệ Thời sự
Ảnh:
Trung Quốc Thế giới Đông Nam Á Thể thao Hài hước Giải trí
Kinh tế Xã hội:
Đời sống kinh tế Xã hội Dân sinh Cơ hội kinh doanh Trung Quốc-ASEAN Giao lưu Trung-Việt Di sản văn hoá Điểm nóng tiểu blog Hướng dẫn đầu tư
Văn hoá du lịch:
Vườn Văn hóa Văn hóa truyền thống Thành ngữ Danh nhân lịch sử Thơ Dân tộc Du lịch Khám phá Bắc Kinh Di sản thế giới Di sản phi vật thể
Dưỡng sinh:
Cẩm nang sức khỏe Trung y Trung dược Khoa học đời sống Ẩm thực Trung Hoa Ăn uống dưỡng sinh
Vườn Hán ngữ:
Hán ngữ hàng ngày Xin chào, Trung Quốc Tâm sự học viên Hát theo tôi Dạy viết chữ
Thời thượng:
Thời trang Làm đẹp Hàng hiệu Đồ cổ Thú cưng Xế hộp