MỘT SỐ NHÀ SƯ NỔI TIẾNG SỚM NHẤT TRONG LỊCH SỬ TRUNG QUỐC
Bởi sống vào thời kỳ loạn lạc, nên nhà Sư Pháp Hiển đã dấn thân vào nẻo đường quanh co khúc khuỷu. Nhà Sư còn có bốn người đi theo, về sau lại thêm bảy vị Sư khác nữa. Trên đường đi, trong số 11 vị Sư có người buộc phải dở chừng trở về, có người ở lại một nơi nào đó, có người bỏ xác tại nơi đất khách quê người, chỉ còn có mỗi nhà Sư Pháp Hiển cho hoàn thành cả chuyến đi.
Cuốn du ký của Sư Pháp Hiển mang tên “Pháp Hiển truyện”, thế nhưng thầy không phải là nhà Sư đầu tiên ra đi đeo đuổi Phật pháp. Cách thời đại ông sống 140 năm trước đó, đã có nhà Sư Chu Sĩ Hành người nước Ngụy và các nhà Sư như Pháp Tịnh, Pháp Lĩnh vào khoảng cùng thời kỳ với thầy cũng từng đi Tây Vực để đeo đuổi Phật pháp.
Nhà Sư Huyền Trang từ phía bắc đi về phía tây đến đất Ấn Độ. Thực ra, chuyến đi Thiên Trúc tức Ấn Độ của Sư là xuất cảnh phi pháp. Ngài từng nhiều lần yêu cầu được phê chuẩn, nhưng đều bị từ chối. Tuy khu vực trung nguyên đã thống nhất, thời cuộc đã ổn định, nhưng trị an tại vùng biên giới rất không yên lành, vẫn chưa hoàn toàn thiết lập quan hệ ngoại giao với các nước xung quanh. Triều đình nhà Đường không cho phép công dân trong nước đi ra nước ngoài, có lẽ là do nguyên nhân này.
Nhà Sư Huyền Trang trẻ trung, tràn đầy lòng tin lên đường đi về phía tây để thỉnh kinh cầu pháp, Nhà Sư không kịp đợi đến lúc được chính thức cho phép xuất cảnh, liền xuất phát rời đất Tràng An, đi Thiên Trúc tức Ấn độ ở phía Tây. Năm 644 công nguyên, Nhà Sư Huyền Trang đến Vu Điền, 10 năm trôi qua, thời cuộc đã có sự thay đổi long trời lở đất, ví dụ nước Cao Xương đã bị liệt vào bản đồ nhà Đường. Nhà Sư Huyền Trang đã gặt hái được nhiều thành quả trong thời gian du học sang Ấn Độ, mang theo rất nhiều kinh văn về nước, giới Phật giáo nhà Đường gửi gắm nhiều mong đợi cho sự trở về của Sư Huyền Trang. Nhà vua hả hê mở mày mở mặt, không còn truy cứu hành vi xuất cảnh trái phép của Nhà Sư Huyền Trang nữa, song Nhà Sư Huyền Trang vẫn bày tỏ xin lỗi trước hành động vi phạm luật nhà nước lúc bấy giờ.
Trong du ký dâng lên nhà vua, thầy Huyền Trang mở đầu từ động cơ vì sao lại xuất phát đi Tây vực, rồi Phật giáo truyền vào phương Đông, tuy có Phật điển rất xuất sắc, nhưng vẫn tồn tại nhiều khiếm khuyết, do vậy ngài quyết tâm ra đi đến nơi bắt nguồn của Phật giáo để thỉnh kinh. Nhà Sư viết rằng: “Tháng 4 năm thứ 3 Chinh Quan, tôi mạo hiểm vi phạm pháp luật, một mình đi sang đất Ấn Độ. Vượt qua sa mạc mênh mông, núi tuyết cao vời vợi. Đường đi hiểm trở, nước sông nước biển xôi sùng sục, xuất phát từ Tràng An, cho đến tận Tân thành Vương Xá. Đã trải qua hơn 5 vạn lý v v ...”
Trong bức thư trả lời Nhà Sư Huyền Trang, Vua Đường Thái Tông bày tỏ hết sức hoan nghênh, nhân dân thành Tràng An cũng ra nghênh đón Nhà Sư nhiệt liệt. Nhà Sư Huyền Trang đáp thuyền thuận theo dòng kênh tiến vào thành Tràng An, nhưng vì dòng người ra đón đông nghịt hai bên bờ kênh, Nhà Sư không thể lên bờ được, đành phải ở lại trong thuyền qua đêm. Mồng 7 tháng Giêng năm 645 công nguyên, nhà Sư Huyền Trang đã đặt chân lên mảnh đất thành Tràng An. Ngài đã trưng bày những tập sách kinh thư và tượng Phật tại phía nam Chu Tước Môn.
Vua Đường Thái Tông không những không trách móc nhà Sư Huyền Trang xuất cảnh trái phép, mà còn ban thưởng cho nhà Sư vì đã bất chấp tính mạng mạo hiểm đi thỉnh cầu Phập pháp, đồng thời còn tuyên dương thành tựu của nhà Sư. Vua Đường Thái Tông đã ca ngợi nghị lực và lòng can đảm của nhà Sư Huyền Trang khắc phục muôn vàn gian khó trong quá trình trên đường thỉnh kinh, Vua mong Sư hoàn tục tòng chính để giúp đỡ công việc cho triều đình, nhưng Nhà Sư Huyền Trang đã một mực từ chối.